MSD Manual

Hãy xác nhận rằng quý vị là chuyên gia chăm sóc sức khỏe

honeypot link

Sự đồng thuận chính thức

Theo

Charles Sabatino

, JD, American Bar Association

Xem lại/Duyệt lại toàn bộ lần cuối Thg12 2015| Sửa đổi nội dung lần cuối cùng Thg12 2015

Sự đồng ý của bệnh nhân là điều kiện tiên quyết cho bất kỳ can thiệp y tế nào. Tuy nhiên, sự chấp thuận đó thường không cần phải rõ ràng. Đối với chăm sóc cấp cứu, sự chấp thuận thường được giả định, được gọi là học thuyết chấp thuận giả định. Đối với các can thiệp được coi là thường quy và không gây ra nguy hại (ví dụ như tháo ống mật thông thường, đặt đường truyền tĩnh mạch), tình huống này thường được coi là đồng ý. Chẳng hạn, bằng cách đưa tay ra, bệnh nhân được cho là đồng ý nhận các can thiệp thông thường. Đối với những can thiệp có tính xâm lấn hoặc nguy hiểm, cần phải có sự đồng ý rõ ràng về thông tin.

Để có được sự đồng ý rõ ràng, bệnh nhân phải có năng lực pháp lý và lâm sàng. Các bác sỹ chăm sóc sức khoẻ nhận được sự đồng ý chính thức phải có đủ điều kiện để giải thích những rủi ro và lợi ích của can thiệp và để trả lời những câu hỏi thích hợp. Luật yêu cầu các bác sĩ chăm sóc sức khỏe thực hiện các bước hợp lý để giao tiếp đầy đủ với những bệnh nhân không nói được tiếng Anh hoặc có những rào cản giao tiếp khác.

Các cơ quan có thẩm quyền về đạo đức và luật pháp nói chung đồng ý rằng các bác sĩ chăm sóc sức khỏe có nghĩa vụ phải đảm bảo tối thiểu rằng bệnh nhân hiểu

  • Tình trạng sức khoẻ hiện tại của họ, bao gồm cả khả năng có thể nếu không điều trị

  • Các phương pháp điều trị có thể hữu ích, bao gồm mô tả và giải thích các nguy cơ và lợi ích tiềm ẩn

  • Thông thường, ý kiến chuyên môn của chuyên gia là sự thay thế tốt nhất.

  • Sự không chắc chắn liên quan đến mỗi yếu tố

Các bác sỹ nên rõ ràng về triển vọng phục hồi với điều trị và, nếu điều trị thành công, cuộc sống sẽ như thế nào sau đó. Nói chung, các cuộc thảo luận này được lưu trong hồ sơ bệnh án, và một tài liệu mô tả cuộc thảo luận được ký bởi bệnh nhân.

Mặc dù các bác sỹ có ràng buộc về đạo đức cung cấp đủ thông tin và khuyến khích các quyết định đánh giá là vì lợi ích tốt nhất của bệnh nhân, bệnh nhân có quyền từ chối điều trị. Việc từ chối điều trị của bệnh nhân không được coi là tự tử hoặc bằng chứng về khả năng từ chối, cũng như sự tuân thủ của người chăm sóc sức khỏe đối với việc từ chối của bệnh nhân được xem là sự tự tử do bác sĩ hỗ trợ. Thay vào đó, cái chết tiếp theo được xem là một kết quả tự nhiên của quá trình bệnh.

Việc từ chối chăm sóc, nếu gây bối rối, nên nhắc nhở bác sĩ chăm sóc sức khoẻ để bắt đầu thảo luận thêm. Nếu năng lực pháp lý của bệnh nhân có vẻ đáng nghi ngờ, cần đánh giá năng lực như vậy, nhưng không nên chỉ đánh giá vì bệnh nhân đang từ chối điều trị. Nếu từ chối điều trị sẽ gây tổn thương cho người khác, chẳng hạn như trẻ vị thành niên hoặc người còn phụ thuộc, vấn đề đạo đức và luật pháp khác nên cân nhắc thêm.

Các chuyên gia đọc thêm

Cũng quan tâm

TRUYỀN THÔNG XÃ HỘI

TRÊN CÙNG