MSD Manual

Hãy xác nhận rằng quý vị là chuyên gia chăm sóc sức khỏe

honeypot link

Đồng ý và Thẩm định Quyết định

Theo

Charles Sabatino

, JD, American Bar Association

Xem lại/Duyệt lại toàn bộ lần cuối Thg12 2015| Sửa đổi nội dung lần cuối cùng Thg12 2015

Khi các quyết định trước mắt được yêu cầu về mặt y tế, học thuyết chấp thuận giả định áp dụng. Trong trường hợp khác, phải có sự ưng thuận.

Trẻ em

Đối với hầu hết các quyết định y khoa không khẩn cấp ảnh hưởng đến trẻ vị thành niên, chăm sóc y tế không thể tiến hành mà không có sự đồng ý của phụ huynh hoặc người giám hộ. Quyết định của phụ huynh hoặc người giám hộ chỉ có thể bị bỏ qua nếu tòa án quyết định rằng quyết định đó là bỏ bê hoặc lạm dụng trẻ vị thành niên. Ở một số tiểu bang, trẻ vị thành niên có thể đồng ý với một số điều trị y tế (ví dụ như điều trị các bệnh lây truyền qua đường tình dục, thuốc ngừa thai, phá thai) mà không được cha mẹ cho phép. Cần phải được tư vấn về luật pháp tiểu bang riêng lẻ.

Người lớn

Khi bệnh nhân người lớn không có khả năng đồng ý hoặc từ chối điều trị y tế, các bác sĩ chăm sóc sức khoẻ phải dựa vào một người đại diện có thẩm quyền cho sự đồng ý và ra quyết định. Tất cả những người đại diện - dù được chỉ định bởi bệnh nhân, theo luật của tiểu bang, hay bởi tòa án - có nghĩa vụ tuân theo nguyện vọng của bệnh nhân và hành động vì lợi ích cao nhất của bệnh nhân, có tính đến các giá trị cá nhân và mong muốn của bệnh nhân đến mức hiểu biết.

Nếu bệnh nhân người lớn đã có người giám hộ do tòa chỉ định với quyền quyết định chăm sóc sức khoẻ, người giám hộ là người thay thế được ủy quyền. Cần phải tư vấn về trật tự giám hộ để xác định mức độ thẩm quyền ra quyết định chăm sóc sức khoẻ của người giám hộ. Nếu bệnh nhân thiếu năng lực có giấy uỷ quyền chăm sóc sức khoẻ lâu dài, người đại diện hoặc người được chỉ định bởi văn bản đó được quyền quyết định chăm sóc sức khoẻ trong phạm vi thẩm quyền được cấp bởi tài liệu. Nói chung, hướng dẫn cụ thể được đưa ra trong di chúc, tờ khai chăm sóc sức khoẻ hoặc các chỉ thị trước do bệnh nhân thực hiện trong khả năng có thể dựa vào mức độ mà tài liệu làm rõ hoặc giải thích mong muốn của bệnh nhân.

Nếu quyết định của người ủy quyền được uỷ quyền hoặc người đại diện dường như mâu thuẫn trực tiếp với hướng dẫn trong di chúc hoặc các hướng dẫn rõ ràng khác của bệnh nhân, kết quả phụ thuộc vào phạm vi tùy ý cho người đại diện hoặc người ủy quyền. Thông thường, quyền hạn lâu dài của luật sư cho chăm sóc sức khoẻ mang đến quyết định rộng rãi về quyết định đối với người đại diện để hướng dẫn chỉ dẫn chứ không phải các ủy nhiệm. Tuy nhiên, người hành nghề chăm sóc sức khoẻ nên xác định xem liệu tài liệu có cho phép người đại diện có quyền quyết định rộng rãi hơn các hướng dẫn bằng văn bản hay giới hạn người đại diện cho các hướng dẫn bằng văn bản. lời khuyên về pháp lý có thể là cần thiết.

Nếu bệnh nhân không có người đại diện được ủy quyền, người chăm sóc sức khoẻ thường dựa vào thân nhân hoặc ngay cả người bạn thân. Tuy nhiên, phạm vi quyền hạn chính xác và mức độ ưu tiên của những người thay thế cho phép khác nhau theo từng bang. Ở những tiểu bang mà những người ra quyết định mặc định ủy quyền được ủy quyền, thứ tự ưu tiên điển hình là vợ / chồng (hoặc đối tác trong nước thuộc các cơ quan có thẩm quyền công nhận tình trạng này), một đứa trẻ lớn, cha mẹ, anh chị em, và sau đó có thể là người thân hoặc người bạn thân. Nếu nhiều hơn một người có cùng mức độ ưu tiên (ví dụ như một số trẻ lớn), sự đồng thuận được lựa chọn, nhưng một số tiểu bang cho phép các bác sỹ chăm sóc sức khoẻ dựa vào quyết định của đa số.

Nếu khả năng ra quyết định của bệnh nhân, thẩm quyền của người đại diện, hoặc sự phù hợp về mặt đạo đức hoặc pháp lý của một quyết định điều trị cụ thể bị tranh chấp thì nên tư vấn với ủy ban đạo đức tổ chức hoặc cơ quan tương tự. Nếu không thể đạt được thỏa thuận về một giải pháp hợp lý và hợp pháp, các bác sĩ chăm sóc sức khoẻ hoặc cơ quan của họ có thể cần yêu cầu xem xét lại bởi tòa án. Nhiều tổ chức làm cho ủy ban đạo đức có sẵn trong một thời gian ngắn; rà soát tư pháp thường tốn nhiều thời gian hơn.

Phạm vi

Lựa chọn của bệnh nhân không phải là vô hạn. Ví dụ, những người hành nghề chăm sóc sức khoẻ không bắt buộc phải cung cấp các biện pháp điều trị không phù hợp về mặt y khoa hoặc đạo đức, chẳng hạn như những quy định chống lại các tiêu chuẩn chăm sóc sức khoẻ được chấp nhận rộng rãi. Tuy nhiên, đôi khi có sự khác biệt chính đáng về ý kiến về những gì không phù hợp. Việc gọi một cách điều trị là "vô ích" thường không giúp ích nếu điều trị có thể ảnh hưởng đến kết cục ngoài tỷ lệ tử vong hoặc tỷ lệ bệnh điều này rất quan trọng đối với bệnh nhân. Các bác sĩ không phải hành động trái với lương tâm của họ nhưng nếu họ không thể thực hiện được một hành động được yêu cầu, thì nên tư vấn với ủy ban đạo đức. Họ cũng có thể có trách nhiệm theo luật tiểu bang để chuyển bệnh nhân sang bác sĩ khác hoặc cơ sở lựa chọn của bệnh nhân.

Các chuyên gia đọc thêm

Cũng quan tâm

TRUYỀN THÔNG XÃ HỘI

TRÊN CÙNG